Tập làm văn lớp 5: Bài văn tả người hay nhất (270 mẫu) – bài tập làm văn

Bạn đang xem: bài tập làm văn

Bài văn tả người lớp 5 mang tới dàn ý cụ thể, cùng 270 bài văn tả mẹ, tả bố, tả ông, tả em trai, tả anh trai, tả chị gái, tả em gái, tả bà, tả bạn tri kỷ, tả em bé, tả giáo viên, tả người hàng xóm…. thật sinh động, thật hay. Qua đó, giúp các em ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 5 hơn.

Tập làm văn lớp 5: Bài văn tả người hay nhất (270 mẫu) – bài tập làm văn

Khi viết bài văn tả người các em cần lưu ý mô tả kiểu dáng bên ngoài, tính cách của người đó, Note sử dụng thêm hình ảnh so sánh để bài văn sinh động hơn. Với 270 bài văn tả người lớp 5 siêu hay, các em sẽ biết cách triển khai thành bài văn của riêng mình thật hay. Cụ thể mời các em cùng theo dõi nội dung trong nội dung dưới đây.

Những bài văn mẫu tả người hay nhất

  • Bài văn tả bố
  • Bài văn tả mẹ
  • Tả người hàng xóm lớp 5
  • Tả ông của em
  • Tả em trai của em
  • Tả chị gái của em
  • Tả anh trai thân yêu của em
  • Tả em gái của em
  • Tả giáo viên của em
  • Tả người thầy của em
  • Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói
  • Tả bà của em
  • Tả một người bạn tri kỷ của em
  • Tả một người thân của em đang làm việc

Bài văn tả bố

Mẫu 1

“Công cha như núi Thái Sơn” – câu ca dao ấy vẫn luôn đúng cho tới tận ngày nay. Nếu như mẹ cho em một bàn tay dịu dàng, một tình yêu thương ngọt ngào thì cha lại như một sự nâng đỡ em trong cuộc sống và cho em một tình yêu đong đầy nhưng cũng đầy nghiêm khắc. So với em cha không chỉ là một người trụ cột của gia đình, không chỉ là một người cha mà đang là một người hùng, một tấm gương đạo đức để em học tập và noi theo.

Cha em không cao lắm chỉ có một mét sáu bảy nhưng thân hình lại khá đầy đặn. Tuy vậy cha lại rất nhanh nhẹn trong công việc. Cha còn tồn tại cả một khuôn mặt chữ điền vuông vắn có phúc, em biết điều đó vì được nghe rất nhiều người khen cha và thật tự hào về cha của mình. Cha có nước da trắng mà khiến nhiều người phụ nữ cũng phải ghen tị vì nước ấy. Những buổi đi làm đồng về cùng nhau rửa chân tay lấm bùn trên con mương nhỏ ai cũng phải trầm trồ vì làn da ấy.

Mắt cha em to tròn và ướt nước, nhìn ban tối thì thật lấp lánh hiền từ như những người nổi tiếng ngoài trời đêm. Đôi môi đẹp lắm và cả những hàm răng đều tăm tắp như hạt ngô càng làm cho vẻ hiền từ của cha trở nên đẹp lạ thường. Mà đặc biệt mỗi khi cha cười em thấy hạnh phúc biết bao, này là một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười hiền từ chất phác của một người nông dân. Đặc biệt hơn nữa là đôi bàn tay cha, đôi bàn tay ngày ngày chăm sóc em, đôi tay vuốt má, đôi tay ẵm em và cả đôi tay đòn roi đớn đau nữa. Bàn tay cha không mềm mại như bàn tay của nhiều người khác bởi quê hương nghề chính là đồng ruộng vì vậy mà đôi bàn tay của cha chai đi vì cày bừa, chai đi vì mưa nắng ngoài ruộng. Thế nhưng đôi bàn tay vẫn tràn ngập yêu thương khi vỗ về những đứa con nhỏ, vẫn xoa đầu hay vuốt mà chúng đầy ngọt ngào. Và cũng cũng chính vì thế em hiểu được phần nào những nỗi vất vả mà cha đã phải chịu vì em. Không những thế bàn tay chai, khô cằn, ngắn ngủn này lại em có thể viết rất đẹp và làm ra những đồ vật thật đẹp mắt trong nhà. Bàn tay ấy còn làm ra những ngôi nhà đẹp đẽ, nhìn những viên gạch đỏ lừ được xếp thành hàng bên cạnh những hàng vữa thật sự thích mắt.

Và giờ đây khi em đã khi thời gian và những nhọc nhằn mà cha đã trải qua đã khắc tạc trên khuôn mặt mái tóc cha em. Mới ngày nào mà mái tóc đã ngả sang màu khói. Đó không hẳn là trắng cũng không hẳn đã là đen, này là một màu tóc của sương sớm, là màu tóc của những tia nắng gắt gỏng trên cánh đồng ban trưa và là màu của trận mưa rào nọ. toàn bộ những nhọc nhằn sóng gió của cuộc sống cũng như những vất vả khi chăm sóc những đứa con trưởng thành như hằn in trên những vết nhăn trên mắt cha. Mỗi lần cha cười những vết nhăn ấy lại lộ ra rõ hơn hay cũng có khi em nhận bắt gặp những nếp nhăn ấy nhưng không phải cười mà là cha đang tư duy về điều gì đó. Dẫu thời gian có mang tuổi thanh xuân của cha đi nhưng cho đến lúc này cha vẫn luôn là người bảo vệ em khỏi những nguy hiểm của cuộc sống, cha vẫn là điểm tựa vững chắc và bàn tay nâng đỡ khi em vấp ngã.

Em rất yêu mến cha của em nếu có một điều ước em luôn mong sức khỏe đến cho cha để cha sống với em mãi mãi. Nếu như mẹ giống như một thiên thần một bà tiên trong mắt em thì cha lại giống như một vị người hùng, một ông tiên hiền từ không chỉ mang đến những phép màu cho cuộc sống em mà mang đến cả một tình phụ tử thiêng liêng đầy chở che.

Mẫu 2

Gia đình em có bốn người: mẹ, bố, anh hai và em. Mẹ em lúc nào cũng dễ tính và hay nuông chiều con cháu, còn bố em thì trái lại, rất nghiêm túc. Thế nhưng em vẫn kính yêu bố em vô cùng.

Nhìn bố, không nhiều người nghĩ rằng ba đang ở vào độ tuổi bốn mươi lăm. Vì tóc bố vẫn còn đen, chỉ có vài sợi tóc trắng. Người bố hơi cao, không mập lắm, nên có vẻ mạnh khỏe. Sở dĩ được như vậy là do bố em năng tập thể dục vào mỗi buổi sáng. Nghe bà nội em kể rằng, thuở nhỏ bố em rất thích chơi thể thao; bóng chuyền, bóng bàn môn nào bố cũng giỏi. Gương mặt bố na ná hình chữ điền, trông đầy nét cương nghị.

Mỗi ngày, sau giờ làm việc ở đơn vị về, bố em còn cuốc đất vun gốc cho mấy thực vật xung quanh nhà. Thành ra, tuy vườn không phải là rộng lắm nhưng có nhiều thứ hoa quả. Cây nào cây nấy thẳng lối ngay hàng, đẹp chẳng khác chi một công viên nho nhỏ.

Đêm đêm, bố em hay thức tới khuya để làm thêm một số công việc tăng thu nhập cho gia đình. Em biết rõ điều đó lắm. Vì chúng em mà bố em phải chịu nhiều vất vả. Nhưng bố nào có quản khó nhọc gì đâu. Bố thường nói với mẹ em rằng, dù cực khổ mấy cũng chịu được, miễn là nhìn thấy chúng em ngoan ngoãn, siêng năng học tập là ba đã vui rồi. Hiện thời em mới hiểu câu “Công cha như núi Thái Sơn” thật là cao thượng biết dường nào.

Những lúc thảnh thơi, bố em thường dắt chúng em đi dạo quanh làng. Vừa đi, bố vừa kể chuyện hay giảng giải những điều thắc mắc chúng em thường gặp. À, mà sao cái gì bố cũng biết, biết nhiều thứ lắm. Anh Hai và em cứ nhờ bố giảng cho bài văn, hướng dẫn cho bài toán. Bố đúng là ông thầy thứ hai, ở nhà.

Em rất kính yêu bố em. Nhờ có bố mà cả gia đình sống trong cảnh ấm no, hạnh phúc. Thành ra, lúc nào, em cũng phấn đấu học thật giỏi để ba em được vui lòng.

Mẫu 3

Trong nhà tôi, bố là người yêu thương tôi nhất. Bố luôn luôn lắng nghe mọi người nói và nhất là tôi.

Bố có một thân hình to, cao, khoẻ mạnh. Bố rất khoẻ và luôn trợ giúp mọi người trong nhà. Bố có một đôi tay nổi cơ bắp, bàn tay bố có nhiều vết chai cứng như đá vì phải làm việc nhiều. Mặt bố tròn, mũi cao, mồm rộng, để râu và bố có đôi mắt màu nâu tuyệt đẹp.

Hôm nào tôi đi học, bố và mẹ cũng ra tiễn tôi. Bố dặn dò tôi rất kỹ, nào là “đi học hôm nay phải…”, rồi thì “phải nghe lời cô giáo…”, nhưng câu cuối cùng vẫn là “con đi đường cẩn thận nhé”. Khi đi học về, đang dắt xe vào nhà thì tiếng nói của bố từ trong nhà vọng ra “Con đã về rồi à?”. Nhưng bố cũng rất nghiêm khắc, những hôm nào tôi mắc khuyết điểm, hay bị điểm kém thì bố lại bắt tôi làm bản kiểm điểm. Tuy vậy, nhưng tôi vẫn yêu bố.

Bố tôi! Một người trụ cột trong nhà. So với tôi, bố cho việc lớn thành việc nhỏ, việc nhỏ thì cho qua. Bố tôi là một tấm gương sáng cho gia đình. Tục ngữ có câu “con không cha như nhà không có nóc” quả đúng là như vậy. Bố con như người cha trong câu tục ngữ ấy, là một nhân loại mẫu mực, một trụ cột không thể thiếu trong nhà tôi. Là một người siêng năng, kiên trì, thông minh khác hoàn toàn những người khác và đã có ý định làm gì thì phải làm cho bằng được nên bố được rất nhiều người kính trọng.

Tôi rất tự hào khi là con trai của bố, con sẽ luôn ghi nhớ những điều bố giáo dục và sẽ phấn đấu học thật giỏi để không phụ công ơn của bố.

Bài văn tả mẹ

Mẫu 1

Trong nhà em, người mà em yêu quý và kính trọng nhất là mẹ.

Năm nay, mẹ ba sáu tuổi. Dáng người thon thả. Mái tóc dài mượt mà và óng ả .Khuôn mặt trái xoan.Đôi mắt mẹ sáng long lanh như ngọn đuốc dõi theo từng bước đi của em. Môi mẹ đỏ tươi, luôn in lại những nụ cười rạng rỡ. Làn da của mẹ trắng mịn như được thoa một lớp phấn. Mẹ ăn mặc rất giản dị nhưng lại toát lên vẻ tráng lệ .Hằng ngày, ngoài những công việc giảng dạy ở trường và tham gia các công tác đoàn thể mẹ còn phải lo chăm sóc chu đáo cho gia đình .Tối đến, dù bận soạn bài nhưng mẹ vẫn dành thời gian giảng bài cho em . những hôm em ốm, nhờ có bàn tay mẹ chăm sóc mà em đã nhanh khỏi để đến trường.Hằng ngày, mẹ phải dậy sớm để lo bữa sáng cho gia đình. Công việc bận rộn như vậy nhưng lúc nào mẹ cũng rất vui .Mẹ không những là người mẹ dịu dàng, đảm đương mà mẹ vừa là người chị , người bạn của em những lúc vui buồn . Có mẹ, em thấy ấm lòng. Em rất kính trọng mẹ em, mẹ xứng đáng là người “ Giỏi việc trường , đảm việc nhà” mà nhà trường đã trao tặng danh hiệu cho mẹ trong công tác .

Em rất yêu quý mẹ em. Em sẽ phấn đấu học giỏi để xứng đáng với công sinh thành và nuôi dưỡng của mẹ.

Mẫu 2

Trong nhà, ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người thân thiện, chăm sóc em nhiều nhất.

Năm nay, mẹ em bốn mươi tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tôn thêm vẻ đẹp tráng lệ của người mẹ hiền từ. Mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên ngăn nắp. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh nhìn trìu mến thương yêu. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi thắm hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười, nhìn mẹ tươi như đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Đôi bàn tay mẹ rám nắng các ngón tay gầy gầy xương xương vì mẹ phải tảo tần để nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng.Mẹ làm nghề nông nhưng mẹ may và thêu rất đẹp. Đặc biệt mẹ may bộ quần áo trông thật duyên dáng, tráng lệ.Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ dạy cho em các công việc nhẹ nhõm như: quét nhà, gấp quần áo… Còn bố thì giúp mẹ giặt đồ, thu dọn nhà cửa sạch sẽ. Thỉnh thoảng, mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến, mẹ luôn tiếp đón niềm nở, nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Mẹ luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học.Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Mẹ lo thuốc cho em uống kịp thời. Mẹ nấu cháo và bón cho em từng thìa. Tuy công việc đồng áng bận rộn nhưng buổi tối mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em. Sau đó mẹ chuẩn bị đồ để sáng mai dậy sớm lo buổi sáng cho gia đình .Mẹ rất nhân hậu, hiền từ . Mẹ chưa lúc nào mắng em một lời. Mỗi khi em mắc lỗi , mẹ dịu dàng nhắc nhở em sửa lỗi. Cũng chính vì mẹ lặng thầm lặng lẽ dạy cho em những điều hay lẽ phải mà em rất kính phục mẹ. Mẹ em là vậy. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm! Mỗi khi được mẹ ôm ấp trong vòng tay ấm áp của mẹ, con thấy mình thật hạnh phúc vì có mẹ .Mẹ ơi! Có mẹ, con thấy sướng vui. Có mẹ, con thấy ấm lòng. Trong trái tim con, mẹ là toàn bộ, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc sống con. Con luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ.

Tấm lòng của mẹ bát ngát như­ hải dương so với con và con hiểu rằng không ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con! Con yêu mẹ hơn toàn bộ mọi thứ trên cõi đời này vì mẹ chính là mẹ của con. “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ….” Con mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Con hứa sẽ chăm học và phấn đấu học thật giỏi để báo đáp công ơn sinh thành nuôi nấng con nên người, mẹ ơi.

Mẫu 3

Ngày còn nhỏ, tôi luôn ước mẹ mình là một giáo viên. Tôi muốn một lần được trải cảm tưởng có mẹ là giáo viên, được hãnh diện với các bạn trong lớp. Nhưng càng lớn, tôi càng yêu mẹ hơn, dù mẹ chỉ là một nông dân bình thường.

Mẹ tôi quanh năm lam lũ, vất vả, lúc nào cũng tất bật. Vì vậy, dù mới hơn ba mươi tuổi nhưng trông mẹ như già hơn tuổi rất nhiều. Nơi khóe mắt mẹ đã hằn những vết chân chim nhưng vẫn không làm mờ đi đôi mắt sáng với ánh nhìn hiền hòa. Mỗi lần anh em tôi mắc lỗi, đôi mắt ấy lại nhìn chúng tôi đầy nghiêm khắc. Và cũng đôi mắt ấy đã thức trắng bao đêm mỗi lần tôi bị ốm. Lúc nào cũng vậy, luôn là tình yêu đong đầy giành cho chúng tôi. Đôi mắt ấy cũng là thứ duy nhất tôi được thừa hưởng từ mẹ. Mỗi lần có người khen tôi có đôi mắt giống mẹ, tôi cảm thấy vô cùng tự hào, hãnh diện. tôi là con gái của mẹ mà! Trên da mặt mẹ còn tồn tại nhiều vết nám. Này là dấu ấn của bao ngày dãi nắng dầm mưa. Nghe ngoại kể, ngày trẻ, da mẹ đẹp lắm, má lúc nào cũng trắng hồng. Tôi cảm thấy đáng tiếc vô cùng vì tôi lại giống bố ở làn da ngăm ngăm. Nhưng cái mà mẹ luôn tự hào nhất, chăm sóc nhất về bản thân lại là mái tóc. Dù vất vả từ ngày nhỏ nhưng mái tóc của mẹ hình như không có tuổi. Nó dài đen, óng mượt, mà ngay cả những thiếu nữ cũng phải mong ước. Tôi rất thích ngắm mẹ hong tóc, nắng tràn vào mái tóc mẹ, nhảy nhót, lung linh. Mùi hương hoa bưởi cứ phảng phất, thơm nồng. Dáng người của mẹ nhỏ xíu nhưng nhanh nhẹn, năng động. Lúc nào mẹ bước đi cũng vội vàng, thoăn thoắt. Mọi người thường nói mẹ có dáng đi vất vả. Thì cũng phải thôi, bởi bố đi bộ đội xa nhà, một mình mẹ chăm sóc ông bà nội, nuôi nấng anh em chúng tôi. Bao gánh nặng dồn lên đôi vai bé nhỏ của mẹ, bao nhiêu công việc để chăm sóc gia đình khiến mẹ không thể thong thả, thong dong. Hai bàn tay của mẹ gầy gầy, xương xương. Nhưng với tôi nó đẹp như bàn tay giáo viên. Đôi bàn tay ấy đã lo cho tôi từng bữa ăn, giấc ngủ, ôm ấp tôi khi tôi còn ẵm ngửa, dắt tôi đi những bước loạng choạng trước hết.

Mẹ tôi ăn mặc cũng rất giản dị. Bao nhiêu năm rồi, vẫn những chiếc áo bà ba đã sơn màu. Mẹ thường đùa rằng mặc như vậy vừa thoải mái, vừa đẹp. Chỉ khi nào có dịp đặc biệt, mẹ mới mặc những chiếc áo mới bố mua tặng mỗi dịp về thăm nhà. Ngày nào cũng vậy, mẹ luôn là người dậy sớm nhất nhà. Mẹ chuẩn bị bữa sáng cho anh em tôi, cho lợn gà ăn và dọn nhà cửa. Mẹ chăm sóc cho chúng tôi từng li từng tí. Dù bận rộn đến đâu, mỗi buổi tối, mẹ vẫn dành thời gian để kèm anh em tôi học bài. Mẹ chính là giáo viên đặc biệt của chúng tôi. Mẹ còn dạy chúng tôi cách ứng xử trong cuộc sống, dạy chúng tôi những bài đồng dao mà mẹ còn nhớ được.

Mẹ cứ lặng lẽ đi bên cuộc sống của tôi và anh tôi. Tôi lớn lên trong tình yêu thương bát ngát của mẹ. Trong câu hát mẹ ru tôi, có nước mắt của sự yêu thương và hi vọng. Tôi không thể nói hết được tình yêu giành cho mẹ. Chỉ biết rằng mình phải phấn đấu thật nhiều để mẹ vui.

Tả người hàng xóm lớp 5

Mẫu 1

Hàng xóm kế bên nhà tôi là một chị gái tốt bụng, và tôi rất yêu quý chị ấy. Chị ấy tên là Nghiên, chị có mái tóc cắt ngắn ngang vai được nhuộm màu nâu rất nổi trội. Đôi mắt chị to tròn và cũng có màu nâu trông rất phù hợp với màu tóc, và tôi thì đang xin phép bố mẹ để được nhuộm màu tóc giống chị khi tôi được nghỉ hè.

Mỗi buổi sáng lúc tôi rời nhà để đến trường cũng là lúc chị ấy chuẩn bị đi làm. Dáng người chị cao và hơi gầy, nhưng chị luôn biết cách chọn trang phục sao cho phù thống nhất. Chị làm ở một công ty tư vấn du học về thời trang nên nhìn chị lúc nào cũng thật phong thái, và chị cũng hay chỉ cho tôi một số mẹo hay để phối hợp quần áo. Những lúc gặp tôi hay bố mẹ tôi chị đều nở một nụ cười cùng lời chào hỏi thân thiện. Chị là một người trưởng thành nên chị luôn biết cách ứng xử tốt với mọi người, và mẹ tôi vẫn thường bảo tôi phải học nhiều ở chị. Chị thích trồng hoa ở trước sân nhà, và chị còn tặng tôi một chậu hoa nhỏ vào hôm sinh nhật tôi. Chị nấu ăn cũng rất ngon, và chị hay mang thức ăn qua tặng nhà tôi. Đôi lúc tôi giống như một chú chim bồ câu mang thư, vì mẹ tôi bảo tôi mang thức ăn sang biếu chị, và chị thì lại gửi thêm thức ăn cho nhà tôi. Tháng sau chị sẽ lấy chồng, và có vẻ sẽ dọn ra khỏi khu nhà này.

Tôi cảm thấy rất buồn khi mất đi một người hàng xóm tốt như chị, nhưng chị hứa là sẽ thường xuyên ghé thăm tôi. So với tôi chị không chỉ là một người hàng xóm, mà tôi còn yêu quý chị như một người chị gái.

Xem Thêm  Đáp án chi tiết Trọn bộ bài tập thì hiện tại đơn từ cơ bản đến nâng cao

Mẫu 2

Khu phố nơi tôi sống là một nơi đông đúc, và mọi người cũng rất thân thiện với nhau. Tôi có rất nhiều người hàng xóm thú vị, nhưng tôi vẫn thích sang chơi nhà của Minh nhất. Minh và tôi là bạn kể từ khi gia đình cậu ấy dọn về gần nhà tôi, và cả hai gia đình cũng trở thành hàng xóm thân thiết.

Minh to hơn tôi hai tuổi, và hiện tại anh ấy đã vào đại học trong lúc tôi vẫn còn học cấp 3. Minh là một chàng trai cao ráo nhưng hơi có phần mũm mĩm. Anh ấy dành phần lớn thời gian để học nên không mấy khi tôi thấy anh tham gia vào các trò thể thao như phần lớn con trai trong khu phố. Anh có mái tóc xoăn và đôi mắt sáng, và chúng khiến anh có vẻ rất thông minh và lanh lợi chứ không chậm rãi như vẻ ngoại hình của mình. Anh là hàng xóm đồng thời cũng là gia sư cho chúng tôi, mỗi lần sắp có kì thi thì tôi cùng vài người bạn nữa hay sang nhà anh để anh xác minh bài tập. Đổi lại chúng tôi hay rủ anh ra ngoài chơi thể thao vào dịp cuối tuần, và hầu như chúng tôi dành phần lớn thời gian đi dạo vì anh không biết nhiều về các môn thể thao.

Mẹ tôi rất quý Minh, và bà không lo ngại gì khi tôi thường xuyên ra ngoài cùng anh. Mẹ hay bảo tôi phải phấn đấu để học được tốt như anh, và tôi cũng đang dành phần lớn thời gian rảnh để sang học cùng anh vì tôi sắp phải thi đại học. Có được một người hàng xóm như Minh thật tốt, và tôi sẽ luôn duy trì mối quan hệ này

Tả ông của em

Mẫu 1

Cứ đến dịp nghỉ hè, bố me lại cho tôi về quê. Bước vào trong nhà, một giọng nói trầm ấm thân thuộc vang lên và kèm theo một cái xoa đầu: “Ôi! Đứa cháu yêu của ông đã về, năm nay kết quả học tập của cháu thế nào, có tốt không?” Đó chính là giọng nói của ông tôi đấy và cũng là người mà tôi yêu quý nhất trong nhà.

Năm nay, ông tôi đã chin mươi hai tuổi rồi nhưng vẫn còn minh mẫn. Ông không còn khỏe mạnh như xưa nữa mà gầy hẳn đi. Khuôn mặt in sâu những nếp nhăn vất vả. Đôi mắt đã mờ đục, không còn được tinh nữa nên mỗi khi đọc báo thì phải đeo kính, nhưng đôi mắt ấy luôn luôn nhìn tôi với một vẻ trìu mến, hiền từ. Mái tóc ông bạc trắng như cước làm ông giống như một ông bụt có tấm lòng nhân hậu trong những mẩu truyện tổ tích bước ra vậy. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương, rám năng, luôn run run mỗi khi làm việc. Nước da không còn hồng hào nữa mà đen sạm đi vì nắng. Răng của ông đã rụng nhiều nhưng nhờ đeo thêm hàm răng sứ nên nụ cười vẫn còn tươi. Ông ăn mặc rất giản dị, với những bộ quần áo được may bằng vải thô màu sang và đi đôi dép cao su màu nâu của bộ đội.

Vào những buổi sang sớm, khi mặt trời bắt nguồn từ từ nhô lên sau những dãy núi, màn sương trắng mỏng của ban tối còn chưa tan hết thì đấy là lúc ông tỉnh dậy và cũng là người dậy sớm nhất nhà. Ra sân, ông hít căng lồng ngực tận hưởng không khí trong lành thoải mái của buổi sang. Năm nay, tuổi của ông đã cao mà vẫn dậy sớm để tập thể dục. Nhìn động tác ông xoay người, cúi xuống thì mới thấy hồi còn trẻ ông rất mềm dẻo và nhanh nhẹn làm sao. Sau thời điểm tập thể dục xong, ông thường làm bữa sang cho cả nhà.

Mặc dù năm nay ông đã chin mươi hai tuổi, nhưng ông vẫn rất chăm chỉ. Ông rất tích cực tham gia các hoạt động xã hội và các chương trình của nhà văn hóa đề ra. Có một lần ông nói với tôi rằng: “Từ hồi còn nhỏ ông đã là một cậu bé rất yêu quý thiên nhiên”. Thành ra ông rất thích trồng cây, chăm sóc chậu hoa những chú sâu tinh nghịch nào mà đến quấy phá sân vườn của ông là ông đi bắt ngay rồi lấy nước đi tưới cho cây. Cứ mỗi khi thảnh thơi là ông lại ngồi vót tre hoặc đi cho gà ăn. Vào những giữa trưa hè nóng bức, ông thường lấy chiếc võng, chiếc quạt nan và chiếc đài ở trong nhà ra và chọn những chỗ có bóng râm của cây để mắc võng rồi nằm lên, nghe đài phát thanh, tay phe phẩy chiếc quạt nan. Vào những đêm trăng, ông thường lấy cái ghế mây trong nhà ra hiên ngồi kể chuyện cổ tích cho tôi và một vài đứa trẻ con trong làng nghe. Con cháu nhà mình mà có làm điều gì sau trái thì ông không hề quát mắng, trách móc mà nhẹ nhõm ôn tồn giảng giải, khuyên bảo. Ông rất nhiệt tình khi hàng xóm nhờ một việc gì đó nên mọi người trong làng ai cũng kính trọng và quý mến ông.

Mọi người ai ai cũng chúc thọ cho ông nhưng riêng tôi, tôi sẽ phấn đấu học tập chăm chỉ, ngoan ngoãn để làm ông vui lòng, sống lâu trăm tuổi. Tôi rất yêu quý và kính trọng người ông của mình.

Mẫu 2

Ông em già nhất khu phố này. Râu tóc ông bạc trắng. Cả lông mày cũng bạc. Thỉnh thoảng, em vẫn nghĩ: ông em là một ông tiên. Tuy đã già, tuổi lại cao nhưng không buổi sinh hoạt nào ở khu phố mời mà ông em lại không đi. Ai cũng khen ông em tốt bụng. Chả là với người ốm, ông em đến tận nhà khám bệnh (vì ông em là doctor về hưu mà). Đến khám xong, ông em ghi tên thuốc thiết yếu để người nhà đi mua. Đừng ai nghĩ là ông em lấy tiền khám bệnh nhé! Ông em rất chiều em vì trong nhà có mỗi một cô cháu gái mà! Có người bảo ông: “Ông chiều nó quá đấy, can thận kẻo nỏ đâm hư” Nhưng ông em bảo: “Nó làm sao mà hư được. Nó biết vâng lời lại chăm học, ngoan ngoãn Một hôm, em đến thăm, thấy ông đang ngồi đọc một quyển sách chữa bệnh gì đó. Em hỏi: “Ông ơi, cháu tường cái gì ông cũng biết chứ ạ”, ông mỉm cười: “Chưa đâu cháu ạ ! Ngay đến nhà bác học Đác-uyn khi già vẫn còn học nữa là ông”. Một hôm, em đi học về, thấy mẹ buồn buồn. Em hỏi: “Mẹ ơi, có chuyện gì mà mẹ buồn như thế?” Mẹ trả lời: “Ông đang bị ốm nặng con ạ”. Em vội đạp xe đến nhà ông. Người đến thăm chật cả nhà. Ông em nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền. Em lại bên ông, khẽ gọi: “Ông ơi! Cháu đây mà! “ Ông từ từ mở mắt, đưa tay sờ lên đầu giường. Ồ, đây là quyển truyện cổ mà em vẫn mong ước. Ông khẽ mỉm cười. Em cảm động, ứa nước mắt. Ở lại với ông một lúc, trước khi về, em nói khẽ với ông: “Ông ơi, cháu về đây. Ông uống thuốc cho chóng khoẻ, ông nhé!”. Ông em đã lành bệnh. Mọi người đều vui mừng nhưng em là người sung sướng nhất. Sau trận ốm, ông em vẫn làm việc tốt như xưa. Ôi, có vẻ trên đời này, ông em tốt nhất với em. Ông là người mà em yêu nhất.

Tả em trai của em

Mẫu 1

Gia đình em có bốn người bố, mẹ em và một cậu em trai ngoan ngoãn. Em trai em tên là Vũ và em cũng rất yêu quý em Vũ nhất trong nhà.

Em Vũ năm nay em mới có 5 tuổi. Em Vũ ngoan lắm vì vậy cả nhà ai ai cũng yêu quý em. Là con trai nên em cũng có lúc nghịch ngợm nhưng khi được cả nhà chỉ bảo là em nghe theo ngay. Mái tóc của em lưa thưa thật mềm mại biết bao nhiêu, ở lớp em cũng rất được giáo viên yêu quý. Đồng bọn của Vũ cũng thích chơi với Vũ. Mỗi lần đi chơi nhà bạn gần nhà em cũng đều xin phép bố mẹ cần thận rồi mới đi. Khi em học bài thì Vũ cũng thích lắm, nó cứ chú tâm nhìn em học và cũng hiểu rằng những chữ cái mà giáo viên trong trường mầm non dạy cho. Vũ có trí nhớ cũng thật tốt, chỉ cần học vài ba lần là nó cũng từng thuộc được những câu thơ ngắn. Hay thỉnh thoảng còn đứng kể truyện cổ tích cho cả nhà nghe nữa.Những câu truyện cổ tích Vũ kể nó cũng chỉ là kể được những điểm kịch bản, lắm khi còn lộn xộn, kể qua một đoạn mới nhớ ra quên mất cụ thể làm cả nhà cười lăn ra.

Vũ có dáng người nhỏ nhỏ nhưng nhanh nhẹn lắm, ở lớp không ai chạy nhanh bằng nó. Ai cũng thích trò chuyện với Vũ vì Vũ lại có tính khôi hài nữa.Em cũng rất quý em Vũ và tự hứa sẽ phấn đấu học tập tốt để cho em Vũ noi theo.

Mẫu 2

Người em quý nhất chính là em của em. Nó tên là Tuệ. Nó rất vui tính.

Nó cao gần bằng em. Năm nay nó đã được sáu tuổi. Nó có khuôn mặt rất đẹp trai. Mắt nó lúc nào cũng mắt to, mắt nhỏ. Mũi nó hơi hếch lên. Miệng nó lúc nào cũng “cười hở mười cái răng”. Tai nó lúc nào cũng hếch lên nghe ngóng, cũng chính vì vậy mà nó rất thính.

Nó lúc nào cũng mặc những quần áo ngắn của em để “tiết kiệm cho mẹ” và “đóng giả làm em”. Nó có làn da trắng hồng. Bàn tay nó lúc nào cũng chỉ thích cào cấu.

Nó chạy nhanh gần bằng em. Nó rất thích em, vì vậy nên nó mới đóng giả thành em. Nó rất thích xem phim oggy (óc – ghi) của Pháp, những tập phim chiếu đi chiếu lại những nhân vật như oggy, jack, bob… Lúc ăn nó cứ lề mà lề mề. Khi nào nó bị cắt không cho xem phim, nó cứ nổi điên nổi khùng như oggy vậy.

Nó rất thích chơi điện tử và nghe nhạc Rap. Nó học có thể khá chậm, vì nó không biết phép tính có ba đại lượng. Nó rất thích chơi lego, lúc nào nó bí, em quay sang hướng dẫn nó ghép, miệng lại toe toét cười. Từ một lí do nào đó, nó thích thú tìm hiểu… trò chơi điện tử. Nó dậy sớm nhưng chả lúc nào tỉnh ngủ cả.

Em rất quý Tuệ. Tuệ cũng rất quý em. Hai anh em ta đoàn kết lại sẽ thành hòn núi cao. Vì có câu “một cây làm chẳng nên non ba cây chụm lại nên hòn núi cao” mà.

Tả chị gái của em

Mẫu 1

Mỗi tất cả chúng ta đều muốn có một gia đình hạnh phúc, một tổ ấm yêu thương là động lực đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Ngoài bố mẹ, em cũng vô cùng tự hào vì có một người chị thật đáng mến.

Chị em còn rất trẻ, năm nay chị chỉ mới 16 tuổi thôi, cái tuổi có thể coi là đang ở độ tuổi đẹp nhất, độ tuổi trăng tròn. Chị có dáng người dong dỏng cao. Gương mặt trái xoan rất ưa nhìn. Nước da trắng hồng cùng với đôi mắt đen láy luôn nhìn em với vẻ quý mến. Chị rất hay cười, mỗi khi cười lại để lộ ra hai hàm răng trắng đều tăm tắp như hạt bắp cùng với má lúm đồng tiền trông chị rất duyên và xinh xắn. Chị có mái tóc dài, đen láy, luôn được buộc ngăn nắp.

Chị của em vô cùng xuất sắc, không những là một học viên ưu tú của lớp mà đang là một người cán bộ lớp đầy mẫu mực, chị em tuy học giỏi nhưng không hề tỏ ra kiêu căng, luôn quan tâm trợ giúp đến đồng bọn cũng như những người xung quanh mình. Vì vậy mà gia đình em cũng luôn tự hào về chị. Em và chị gái của mình rất hợp tính nên có thể đơn giản tâm sự, trò chuyện một cách thoải mái nhất. Chị thường hay kể cho em nghe về những mẩu truyện của cuộc sống, những bài học mà chị đã trải qua, dạy cho em về những điều gì mà em cần làm và những điều nên tránh. Có chị em cũng đơn giản thổ lộ niềm vui cũng như những nỗi buồn trong cuộc sống. Chị trò chuyện tỏ ra là một người rất chín chắn và trưởng thành. Vào mỗi buổi tối chị còn giảng bài cho em từng li từng tí, giúp em tiếp thụ bài nhanh. Nhờ có chị mà em cũng học tập tiến bộ hẳn lên. Chị rất hiền nhưng khi làm trái lại chị điều gì thì không ai dám động vào chị. Chị đang là người luôn biết dạy bảo nhắc nhở em học tập, mỗi khi bố mẹ đi vắng chị thay bố mẹ làm công việc nhà, nấu cơm, quét nhà,…Chị còn khéo tay chẳng kém gì mẹ, những món ăn chị làm rất mê hoặc nhất là em rất thích món sườn xào chua ngọt chị làm. Những miếng thịt vàng ươm, thơm ngon rất tốt cho sức khỏe. Chị còn rất khéo tay trang trí phòng của chị em em rất đẹp, bên khung cửa sổ chị còn trồng thêm cả cây cối. Nhìn căn phòng rất đẹp và đồ đạc được sắp xếp rất ngăn nắp ngăn nắp.

Chị em thật tuyệt vời, người chị luôn yêu thương, chăm sóc dạy bảo em, chắp cánh cho những ước mong nhỏ xíu của em. Em sẽ luôn phấn đấu học tập thật tốt để xứng đáng là đứa em gái của chị.

Mẫu 2

Cũng như bao đứa trẻ khác, tôi được sinh ra trong một gia đình nhỏ rất hạnh phúc. Gia đình tôi gồm có bốn thành viên, bố, mẹ, tôi và em gái tôi. Tôi đều yêu quý mọi người trong nhà người tôi yêu thương nhất đó chính là bé Min, em gái của tôi. Em đã mang đến cho gia đình tôi nhiều niềm vui và hạnh phúc.

Bé Min nhà em năm nay lên 6 tuổi. Em rất xinh xắn mà lại rất biết nghe lời người lớn giáo dục nên mọi người ai ai cũng yêu mến em. Bé nhìn rất dễ thương với hai má bầu bĩnh ửng hồng. Em có nước da giống mẹ nên rất trắng hồng và mịn màng. Đôi mắt em to tròn như hai hạt nhãn. Cái mũi cao, thon thả. Nổi trội trên khuôn mặt tươi sáng ấy là đôi môi trái tim đỏ hồng chúm chím. Min trông ngây thơ như một thiên thần bé nhỏ. Mái tóc dài được buộc bởi bím tóc màu hồng trông thật là xinh. Thân hình em mũm mĩm thật dễ thương làm cho ai ai nhìn vào cũng thấy yêu. Đôi bàn tay thon thả trắng hồng. Cô nàng cũng rất điệu, rất thích màu hồng và những chiếc nơ nhỏ xinh. Mới ngày nào, Min đang là một đứa bé bước những bước loạng choạng và cất những tiếng nói bi bô mà giờ đây, em đã trở thành một cô bé lớp một lém lỉnh. Em còn tồn tại thể trợ giúp bố mẹ những việc vặt trong nhà. Đôi lúc, em cũng tỏ ra nghịch ngợm với những trò đùa tai quái của mình để quậy phá tôi. Đùa nghịch là như vậy, tôi biết em rất yêu quý tôi. Cứ khi nào hai chị em ở nhà là bé lại quấn lấy tôi không rời. Min hẳn là một cô nhóc rất thông minh. Em rất thích hỏi những thắc mắc vì sao, luôn luôn tò mò vì những điều mới lạ. Khi ngồi vào bàn học, Min tỏ ra rất tập trung. Bé chú tâm viết chữ, những nét chữ của bé tròn trịa, xinh tươi như chính bé vậy. Không chỉ viết đẹp thôi đâu, em gái em còn tồn tại năng khiếu về hội họa nữa. Trên tường trong phòng em dán rất nhiều những bức tranh do chính tay em vẽ. Năm ngoái, bé Min còn được tham gia cuộc thi vẽ tranh tp và đạt giải Nhì nữa đấy. Bé thế thôi nhưng Min lại rất sạch sẽ. Thân thể, tóc tai, áo quần lúc nào cũng thơm tho. Sách vở, vật dụng học tập khi học xong đều được bé sắp xếp ngay ngắn. Min thân thiện như vậy nên đồng bọn ai cũng thích chơi với em. Lớp một thôi mà đã tự ý thức được mình phải học tập chăm chỉ để nuôi dưỡng ước mong làm giáo viên. Điều này càng làm tôi khâm phục em hơn.

Tôi yêu thương bé Min nhiều lắm. Bé đã mang lại nhiều niềm vui tiếng cười cho mọi người trong nhà. Tôi mong sao tình chị em của tôi và Min mãi gắn kết như vậy.

Tả anh trai thân yêu của em

Mẫu 1

Em có một người anh trai. Một người anh luôn là tấm gương sáng cho em học tập và noi theo. Bởi anh em là một người rất chăm học. Ngày nào cũng như ngày nào, cứ ăn cơm xong là anh lại ngồi ngay vào bàn học, chăm chỉ học bài.

Anh trai của em hơn em bốn tuổi, năm nay anh đang học lớp 9. Lượng tri thức nhiều lại bị stress về kỳ thi vào trường cấp ba sắp tới khiến anh lúc nào cũng bù đầu vào trong sách vở. Nhìn anh học, em thấy dáng anh thật thon thả, đầu anh hơi ngả về phía trước một tí. Nước da anh trắng hồng phản chiếu ánh điện trông càng sáng hơn.

Đôi mắt đen láy của anh lướt trên từng dòng chữ. Anh đọc khe khẽ bài học, miệng lẩm nhẩm, em không nghe rõ. Nhìn đôi mắt không chớp của anh em đoán chắc anh đang tập trung để nhớ bài. Thỉnh thoảng, ánh nhìn anh nheo lại, hai hàng lông mày như muốn chạm vào nhau chắc anh đang gặp phải bài toán khó mà chưa có cách giải. Nhưng chỉ một lúc sau em đã thấy anh mỉm cười để lộ ra hai hàm răng trắng có vẻ anh đã có cách giải rồi. Anh khẽ cúi người, tay phải cầm bút, tay trái đặt ngay ngắn trên bàn. Anh khởi đầu viết. Những nét chữ của anh rất đẹp , tròn trịa và sạch sẽ. Thoáng cái anh đã giải xong bài tập. Nhìn vào cuốn tập em thấy rất ngưỡng mộ anh. Anh trình bày bài tập rất khoa học, logic và đẹp mắt. Những con chữ màu đen như đang nhảy múa trên trang giấy vậy. Anh soát lại bài một lần rồi gập vở môn này lại và chuyển sang học môn khác.

Anh em là một người rất thận trọng. Học cái gì cũng phải nắm thật chắc được nội dung tính chất của bài học, xong xuôi mới chuyển sang môn khác. Chẳng vậy mà 9 năm liền anh luôn được học viên giỏi. Anh em thường học tới tận nửa đêm. Khi mà em đã díp cả mắt và muốn đi ngủ thì anh vẫn ngồi ngay ngắn trước bàn học. Mắt chú tâm nhìn vào quyển sách, Tay cầm bút và viết ra giấy những ý cần nhớ. Nhìn anh chú tâm học không để ý tới thời gian em vô cùng khâm phục sự tập trung của anh. Có những lúc mệt, anh chỉ khẽ đứng dạy vươn vai, vận động lại thể xác cho đỡ mỏi rồi lại tiếp tục ngồi vào bàn học.

Anh em luôn là tấm gương sáng trong học tập để em noi theo. Em tự hứa sẽ phấn đấu học tập để có thể noi gương anh, một người con ngoan, một học viên giỏi và một người anh mẫu mực.

Xem Thêm  Bài tập toán đổi đơn vị lớp 3

Mẫu 2

Gia đình – hai tiếng đơn giản ấy thôi mà sao thân thương quá. Gia đình là món quà vô giá, là điều trọng yếu nhất so với em. Em may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, không những có bố mẹ ông bà yêu thương, chở che mà còn tồn tại một người anh trai nuông chiều hết mực.

Khi em còn bi bô tập nói, anh trai em đã biết đá bóng, chơi cầu lông. Anh ấy hơn em những chín tuổi nên rất yêu thương và nâng niu em. Anh trai em được bố mẹ đặt tên là Minh, mang ý nghĩa mong anh ấy trưởng thành thông minh, chính trực. Năm nay anh Minh đã 21 tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối một trường đại học về công nghệ thông tin. Ngày xưa, anh trai em rất gầy và nhỏ con, vậy mà lên đại học được một năm, anh ấy chợt trở nên khỏe mạnh và cao to hơn rất nhiều. Anh cao khoảng gần một mét tám, em đứng kiễng chân cũng chỉ cao đến ngực anh ấy. Mái tóc anh đen và thường được cắt tỉa ngăn nắp lộ ra vầng trán cao thông minh. Khuôn mặt anh nghiêm nghị, chín chắn, mũi cao và đôi mắt đen láy, nhưng hàm răng trắng lại nhô lên chiếc răng khểnh rất dễ thương. Không giống như nhiều thanh niên cùng tuổi khác, phơi nắng sẽ ngăm ngăm đen mà da anh trai em lúc nào cũng trắng, hồi còn nhỏ mẹ bảo anh ấy nghịch ngợm suốt ngày vẫn không bị đen da, em ghen tị vô cùng.

Vì vẻ ngoài của mình, đồng bọn hay trêu chọc anh yếu đuối, nhưng anh Minh rất khỏe mạnh. Anh thẳng thắn và thật thà, từ nhỏ đến lớn chưa lúc nào nói dối bố mẹ. Hồi bé rất nghịch ngợm, phá phách nhưng vẫn giúp bố mẹ việc nhà, chăm em. Càng lớn anh ấy càng chín chắn và trầm tính hơn, giống như thừa hưởng gen của bố, anh rất ít nói, chỉ là hay thích cười. Mỗi khi cười sẽ lộ ra má lúm và răng khểnh.

Giống như hi vọng khi bố mẹ đặt tên, anh trai em rất thông minh, trong quá trình học tập thành tựu luôn ổn định, chăm ngoan lại tốt bụng nên đồng bọn và thầy cô đều yêu quý. Các bạn cùng lớp em hay kể học viên độ tuổi như anh em lúc 16 17 tuổi nổi loạn và thường đánh nhau, nhưng em chưa lúc nào thấy anh ấy xô xát với ai.

Bố mẹ bận làm việc, em không có chị gái hay đồng bọn hàng xóm cùng tuổi nên thường bám lấy anh trai hỏi đủ thứ chuyện trên đời. Dù anh bận học, bận ôn thi vẫn kiên trì trả lời mười vạn thắc mắc vì sao của em, không hề nổi cáu. Toàn bộ đồ mẹ mua cho anh đều nhường nhịn em chọn trước, chẳng lúc nào giành với em. Cũng bởi vì vậy mà em rất yêu quý anh. Anh em còn nấu ăn rất giỏi, bố mẹ đi vắng đều không lo vì cơm nước anh trai sẽ lo hết. Em thường kể cho bạn trong lớp nghe, đứa nào cũng ngưỡng mộ.

Lúc em lên lớp 3 thì anh Minh vào đại học, hôm anh chuẩn bị lên tp, em cứ khóc mãi. Anh Minh phải vừa cười vừa dỗ hứa khi nào về sẽ mua búp bê em mới cho đi. Anh trở thành sinh viên nhưng tháng nào cũng điều độ về nhà, tiền làm thêm lần trước hết của anh để mua cho em một con búp bê rất to, xinh tươi. Anh không chơi bời, tiêu tiền phung phí mà rất tiết kiệm, chẳng lúc nào gọi về nhà xin tiền mẹ. Bố mẹ vì vậy yên tâm và tự hào về anh lắm.

Em cảm thấy rất vui và hạnh phúc khi có người anh trai thông minh, ngoan ngoãn và tài giỏi. Anh Minh không chỉ là người anh trai mẫu mực luôn yêu thương, nhường nhịn em mà đang là người em vô cùng ngưỡng mộ, tự hào. Em luôn tự nhủ phải phấn đấu phấn đấu học tập và tập luyện để trưởng thành như anh, xứng đáng với sự yêu thương, tin tưởng của anh trai và bố mẹ.

Tả em gái của em

Mẫu 1

Cũng như bao đứa trẻ khác, tôi được sinh ra trong một gia đình nhỏ rất hạnh phúc. Gia đình tôi gồm có bốn thành viên, bố, mẹ, tôi và em gái tôi. Tôi đều yêu quý mọi người trong nhà người tôi yêu thương nhất đó chính là bé Min, em gái của tôi. Em đã mang đến cho gia đình tôi nhiều niềm vui và hạnh phúc.

Bé Min nhà em năm nay lên 6 tuổi. Em rất xinh xắn mà lại rất biết nghe lời người lớn giáo dục nên mọi người ai ai cũng yêu mến em. Bé nhìn rất dễ thương với hai má bầu bĩnh ửng hồng. Em có nước da giống mẹ nên rất trắng hồng và mịn màng. Đôi mắt em to tròn như hai hạt nhãn. Cái mũi cao, thon thả. Nổi trội trên khuôn mặt tươi sáng ấy là đôi môi trái tim đỏ hồng chúm chím. Min trông ngây thơ như một thiên thần bé nhỏ. Mái tóc dài được buộc bởi bím tóc màu hồng trông thật là xinh. Thân hình em mũm mĩm thật dễ thương làm cho ai ai nhìn vào cũng thấy yêu. Đôi bàn tay thon thả trắng hồng. Cô nàng cũng rất điệu, rất thích màu hồng và những chiếc nơ nhỏ xinh. Mới ngày nào, Min đang là một đứa bé bước những bước loạng choạng và cất những tiếng nói bi bô mà giờ đây, em đã trở thành một cô bé lớp một lém lỉnh. Em còn tồn tại thể trợ giúp bố mẹ những việc vặt trong nhà. Đôi lúc, em cũng tỏ ra nghịch ngợm với những trò đùa tai quái của mình để quậy phá tôi. Đùa nghịch là như vậy, tôi biết em rất yêu quý tôi. Cứ khi nào hai chị em ở nhà là bé lại quấn lấy tôi không rời. Min hẳn là một cô nhóc rất thông minh. Em rất thích hỏi những thắc mắc vì sao, luôn luôn tò mò vì những điều mới lạ. Khi ngồi vào bàn học, Min tỏ ra rất tập trung. Bé chú tâm viết chữ, những nét chữ của bé tròn trịa, xinh tươi như chính bé vậy. Không chỉ viết đẹp thôi đâu, em gái em còn tồn tại năng khiếu về hội họa nữa. Trên tường trong phòng em dán rất nhiều những bức tranh do chính tay em vẽ. Năm ngoái, bé Min còn được tham gia cuộc thi vẽ tranh tp và đạt giải Nhì nữa đấy. Bé thế thôi nhưng Min lại rất sạch sẽ. Thân thể, tóc tai, áo quần lúc nào cũng thơm tho. Sách vở, vật dụng học tập khi học xong đều được bé sắp xếp ngay ngắn. Min thân thiện như vậy nên đồng bọn ai cũng thích chơi với em. Lớp một thôi mà đã tự ý thức được mình phải học tập chăm chỉ để nuôi dưỡng ước mong làm giáo viên. Điều này càng làm tôi khâm phục em hơn.

Tôi yêu thương bé Min nhiều lắm. Bé đã mang lại nhiều niềm vui tiếng cười cho mọi người trong nhà. Tôi mong sao tình chị em của tôi và Min mãi gắn kết như vậy.

Mẫu 2

Từ xưa ông cha ta đã luôn đề cao tình cảm anh chị em ruột thịt, có câu: “Chị ngã em nâng” cũng là để răn dạy con cháu mình như vậy. Và Chi là đứa em gái mà tôi thương nhất trong nhà.

Em gái tôi, tròn 6 tuổi. Ở độ tuổi mà em còn mang trong mình những nét hồn nhiên, ngây thơ rất đỗi dễ thương của một đứa trẻ thơ. Chi mũm mĩm, mập mập trông rất dễ thương. Đôi mắt trong veo với hàng mi dài là điểm nhấn trên khuôn mặt em, đôi mắt hình như đẫm nước, long lanh làm cho người đứng đối diện rất có thiện cảm. Cùng với này là nước da trắng hồng hào cùng đôi má phúng phính khiến em càng ghi điểm trong mắt mọi người. Đó cũng là cội nguồn của tên gọi “ Bông tròn” được ra đời. Đôi má ấy luôn khiến mọi người khi gặp bé đều muốn “cắn” yêu một miếng. Bé bé con con, đôi chân lon ton luôn tinh nghịch hiếu động chạy đây đó đi chơi. Hình ảnh một bé gái với mái tóc mềm mại được buộc củ tỏi hai bên đầu luôn in đậm trong tâm trí tôi mỗi khi nhớ về cô em gái Ngọc của mình.

Năm nay Chi cũng từng khởi đầu vào học lớp 1. Nhớ những ngày hai chị em cùng học bài, chỉ bài cho em rất vui vẻ. Ngọc tuy bé nhưng rất ham học, những bông hoa điểm mười hay chiếc phiếu bé ngoan luôn được em mang về với niềm hứng thú trên mặt sau những giờ học trên lớp khiến tôi cũng vui lây. Nét chữ xinh xắn, cùng những lần tập đọc bài của em luôn là những phút giây khiến gia tôi rất vui vẻ. Học tập chăm chỉ là thế nhưng Chi cũng biết phụ bố mẹ dù tuổi còn rất nhỏ. Có những hôm thấy tôi cầm chổi quét nhà, em cũng chạy lại lấy thêm chiếc nữa và tung tẩy hát: “chổi to bà quét sân to, chổi nhỏ bà để dành bé ăn no quét nhà…” khiến ai nhìn cũng thấy vui vẻ trở nên. Đặc biệt em còn rất biết nghe lời, lễ phép, luôn ứng xử rất có nề nếp. Thi thoảng chị em có đi chơi, giải khuây, em luôn miệng kể về những ước mong muốn đạt khi lớn lên: làm giáo viên hiền, làm bác trồng hoa cho công viên…..thật đơn sơ mà trong sáng nhường nào. Những giây phút bên Chi luôn là lúc tâm hồn tôi thêm trẻ lại, trong sáng hẳn nhường nào.

Chi là cô em gái đáng mến của tôi, cũng là một phần trong kí ức thơ dại tươi đẹp của tôi. Chỉ mong em luôn khỏe mạnh, ngày một trưởng thành, khôn lớn và mãi mãi là cô em gái yêu quý của chị, của gia đình mình.

Tả giáo viên của em

Mẫu 1

Trong đời học viên của mình, tôi thu được sự dạy dỗ của rất nhiều thầy giáo viên, nhưng người thầy cô để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất này là cô Oanh, giáo viên chủ nhiệm của tôi năm lớp 4.

Thầy giáo chủ nhiệm của tôi là một người rất giản dị, cách ăn mặc của cô khác hoàn toàn với những thầy cô khác. Mỗi ngày đến lớp cô thường diện chiếc áo sơ mi và chiếc quần âu đen, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp dịu hiện của cô. Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất mừi hương. Với mái tóc ấy, khi thì cô tết tóc hai bên, khi cô búi cao trên đỉnh đầu, khi thì buộc cao lên. Dù tạo theo kiểu nào, nhìn cô vẫn rất trẻ trung và duyên dáng. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Dù chúng tôi có mắc khuyết điểm cô vẫn luôn nhìn chúng tôi với ánh nhìn trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu xúc cảm để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi làm cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Khi giảng bài cô thường pha trò thêm để tạo không khí vui vẻ cho chúng tôi học bài, vì vậy tiết học của cô khiến chúng tôi rất thích thú. Những khi cần nghiêm khắc cô cũng rất nghiêm khắc với chúng tôi. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà đang là một niềm thích thú. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thụ bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, này là sở thích của cô. Trước giờ lên lớp cô luôn soạn giáo án rất thận trọng và giảng bài rất nhiệt tình với học viên. Cả lớp chúng tôi ai cũng yêu thích tiết học của cô.

Ngoài giờ học cô thường đến bên chúng tôi để trợ giúp những bạn học kém, hoặc kể chuyện cho chúng tôi nghe. Những bạn học kém trong lớp được cô đến tận nhà để thăm và chỉ bảo. Bạn Nam học kém nhất lớp, và gia đình có hoàn cảnh khó khăn nhất, nhưng nhờ sự trợ giúp niềm nở của cô, cùng với những món quà nhỏ mà cô đã trích ra từ đồng lương ít ỏi của mình, bạn Nam đã vượt qua khó khăn và vươn lên thành học viên giỏi của lớp.

Tôi còn nhớ rất rõ lần ấy, tôi bị ốm và nghỉ học một tuần, khi đến lớp tôi rất lo ngại vì không theo kịp các bạn. Nhưng ánh nhìn và sự tận tình của cô đã hỗ trợ tôi điềm tĩnh trở lại. Cuối buổi học cô đã gọi tôi ở lại để giảng lại bài cho tôi nghe, cô nhắc bạn bên cạnh cho tôi mượn vở để tôi chép lại bài và dặn dò nơi đâu chưa hiểu cứ hỏi để cô giảng lại bài. Tôi rất vui và xúc động trước thái độ của cô, sau lần đó tôi đã học tập chăm chỉ hơn nhiều và cuối năm học đó tôi đã trở thành học viên xuất sắc của lớp.

Hiện thời giáo viên chủ nhiệm của tôi đã là một giáo viên khác, nhưng hình ảnh về giáo viên chủ nhiệm năm lớp 4 làm tôi không lúc nào quên. Suốt cuộc sống này tôi sẽ luôn lưu giữ hình ảnh cô trong tim mình và phấn đấu học tập thật tốt để xứng đáng với những gì mà cô đã giành cho chúng tôi.

Mẫu 2

Tôi đã học rất nhiều cô, nhưng người để lại cho ấn tượng sâu sắc nhất là cô Thành dạy tôi năm lớp bốn.

Từ xa, tôi đã nhận thấy cô bởi dáng đi nhanh nhẹn, năng động. Cô thường mặc những bộ quần áo giản dị, sẫm màu phù phù hợp với độ tuổi. Khuôn mặt cô hình trái xoan với nước da rám nắng. Cô có đôi mắt đen láy, rất đẹp làm tăng thêm vẻ thanh mịn, cong cong của cặp lông mày. Đôi mắt ấy nhìn chúng tôi một cách trìu mến, thân thiện. Cái mũi của cô thanh thanh, cao cao, bên dưới là chiếc miệng luôn mỉm cười cùng hàm răng trắng bóng, điều độ nổi bặt cặp môi tươi tắn. Mái tóc cô hơi xoăn, đen óng ả buông xuống ngang vai. Trông cô thật bao dung, dịu hiền.

Cô luôn luôn được mọi người yêu quý. Giờ lên lớp, cô giảng bài rất dễ hiểu, mê hoặc, giọng nói của cô rõ ràng, nét mắt vui tươi. Mỗi khi có bài khó, nơi đâu chưa hiểu, mạnh dạn hỏi, cô đều tận tình giảng lại. Vào giờ ra chơi cô còn giành thời gian để trả lời những thắc mắc của chúng tôi. Không những cô coi trọng môn Toán, Tiếng Việt cô còn hỗ trợ chúng tôi đạt điểm tốt trong toàn bộ các môn. Mỗi khi bạn nào mắc khuyết điểm cô đều nghiêm khắc phê bình nhưng cô chưa lúc nào phải xỉ mắng một học viên nào. Với tấm lòng nhân ái cô vận động chúng tôi cùng cô quyên góp tìên ủng hộ các bạn nghèo vượt khó. Những việc làm của cô làm tôi không thể quên được, nó luôn đọng lại trong tim tôi.

Tôi coi cô như người mẹ thứ hai của tôi. Mai đây khôn lớn, những tri thức mà cô Thành và các thầy cô khác đã dạy tôi sẽ trở thành hành trang để tôi bước vào đời. Tôi sẽ không quên mái trường thời thơ ấu này và hình ảnh cô đã dạy dỗ tôi.

Mẫu 3

Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo tình cảm của nhân loại. Hiện thời tuy đã học lớp 5 – lớp cuối cấp của trường tiểu học, sắp sửa phải tạm biệt mái trường, thầy cô, đồng bọn để tiếp bước vào bậc trung học . Nhưng quãng thời gian là năm năm học ở trường, em không sao quên được những kỷ niệm về giáo viên đã dạy em những năm đầu loạng choạng cắp sách tới trường.

Cô có tên gọi rất hay và em cũng rất thích này là Kim Oanh. Cô là người mẹ hiền dịu nhất trong những ngay em còn học lớp 1. Với dáng người đậm đà, mái tóc xoăn xoăn màu hạt dẻ thì ai cũng nói nhìn cô trông rất xinh. Cô thường mặc những bộ quần áo lịch sự, phù phù hợp với dáng người của mình. Ngày đó, em cứ nghĩ giáo viên phải dễ sợ lắm. Nhưng không, cô đã làm tan biến những ý nghĩ vẩn vơ đó của em. Cô vẫn là giáo viên hiền từ, tốt bụng. Với khuôn mặt tròn, phúc hậu, hai gò má cao cao, lúc nào cũng ửng hồng. Mắt cô đen láy, long lanh với hàng lông mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là ánh nhìn nhìn trìu mến, bao dung mà cô giành cho chúng em. Mỗi lần không học bài, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn buồm của cô là bạn ấy hối hận ngay về việc làm của mình. Có vẻ, chính cô là người khơi dậy lòng hăng say học tập của chúng em. Ẩn dưới vầng trán cao cao thông minh ấy là đôi lông mày vòng nguyệt cân đối tạo cho khuôn mặt vẻ thanh tú.

Cô Oanh là một giáo viên hăng say trong công việc và hết lòng thương yêu học viên. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan bao tình yêu cô giành cho chúng em: Nghe cô giảng bài thì thật là thú vị. Cô giảng rất dễ hiểu, dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thụ được bài. Vào những giờ ra chơi, cô luôn ngồi lại để viết mẫu và chấm bài cho chúng em. Có những hôm cô còn trao đổi cách giảng bài với đồng bọn đồng nghiệp. Nếu bạn nào đọc chưa tốt hay viết chưa đúng thì cô luôn sẵn sàng trợ giúp. Khi cô đã giảng cho bạn nào thì bạn ấy hiểu ngay. Vào những giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét cho từng bạn và nói cho các bạn cách sửa lỗi sai đó. Có hôm cô nhận xét rất tốt về lớp em và em rất nhớ câu: “Tuần qua, các con đã rất cố gắng để nhận cờ Đội. Cô rất vui vì không những các con được nhận cờ tốt mà còn nhận cờ xuất sắc. Cô mong tuần nào các con cũng như vậy”. Và khi đó, lớp em vỗ tay rào rào.

Giờ đây khi đã lên lớp năm, mỗi khi có việc cần đi qua lớp cô, cô lại goi em lại thăm hỏi. Khi đó, em lại nhớ những giây phút khi còn học lớp 1, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong em vang lên lời bài hát: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương…”.

Vâng! Đúng vậy em sẽ không lúc nào quên cô – người mẹ đã mang em đón những tia nắng trước hết của cuộc sống.

Tả người thầy của em

Nếu có ai hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm năm học tiểu học của em là ai?” Thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay: “Đó là thầy Nha”. Người thầy giáo đã tận tình dạy dỗ em năm lớp một. Và với em đó cũng là người cha thứ hai của mình.

Xem Thêm  Các dạng bài tập câu điều kiện loại 1, 2, 3

Mặc dù bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Nhưng những kỉ niệm sâu sắc năm em còn học lớp 1C của thầy thì không thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa duy nhất viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dù thầy hết lòng dạy dỗ mà các ngón tay của em cứ nhất quyết không chịu nghe lời. Các chữ cái α, ă, â,… chẳng lúc nào ngay hàng thẳng lối và lúc nào cũng méo mó như bị ai nện một cây gậy vào. Ấy vậy mà bàn tay trái tuy không có ai dạy dỗ cả mà lại viết đẹp hơn nhiều. Làm cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. Một hôm, khi tới giờ tập viết – tiết học mệt mỏi nhất của em lúc ấy khi thấy thầy ra ngoài lớp nghe smartphone. Thầy vừa bước ra khỏi cửa là em vội vàng đổi sang viết tay trái. Đến cuối giờ, thầy bảo em mang vở lên chấm. Em hồi hộp mang mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em:

– Ngày hôm nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có sự tiến bộ vượt bậc đấy.
Rồi thầy quay xuống lớp kêu to:

– Để mừng sự tiến bộ của các bạn, các em cho một tràng pháo tay nào!

Nhìn sự mừng rỡ không một tí nghi ngờ trong đôi mắt thầy mà trong lòng em thấy xấu hổ vô cùng. Tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ. Đến sáng ngày hôm sau, em quyết định sẽ nói hết sự thật với thầy. Nhưng ngồi trong lớp, em không đủ dũng cảm để nói ra sự thật với toàn bộ các bạn và thầy. Mãi đến lúc tan trường, khi các bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy:

– Thầy ơi, em có chuyện muốn nói.
Thầy mang mắt nhìn em, hỏi:
– Thăng em, em có chuyện gì thế?
Nghe thầy hỏi, mặc dù đã chuẩn bị kĩ cho giờ phút này nhưng em vẫn thấy chột dạ. Ấp α, ngắc ngứ mãi, em mới nói được một câu:
– Thưa th…â…ầy, chuyện ngày ngày hôm qua em…
– Chuyện ngày ngày hôm qua nó làm sao?
Em bật khóc:
– Thưa thầy, ngày hôm qua em đã nói dối thầy. Bài tập viết đó không phải do em nắn nót bàn tay phải như thầy đã dạy mà này là thành tựu của … bàn tay trái ạ.
Nghe em nói, khuôn mặt thầy lộ vẻ buồn phiền và hơi giận dữ, nhưng chỉ một lát sau, khuôn mặt ấy là trở về vẻ hiền từ. Thầy lấy tay gạt nước mắt của em bảo:
– Nín đi, con trai mà khóc nhè thì xấu lắm đấy. Chuyện lầm lỗi ai chẳng có một lần mắc phải. Nhưng trọng yếu là người đó có biết nhận lỗi như em hay không? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ qua, nhưng lần sau không được phạm phải nữa đâu nhé! Về đi.
Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hứa với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học tập nghiêm chỉnh để không phụ lòng thầy.
Bấy giờ, khi đã rời xa mái trường tiểu học mến yêu, thời gian có thể trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo năm tháng. Nhưng hình ảnh người thầy đáng tôn trọng sẽ mãi mãi theo em đến suốt cuộc sống

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói

Mẫu 1

Trong nhà em có một nàng công chúa nhỏ dễ thương là bé Kẹo. Em đã được 24 tháng tuổi.

Kẹo thật mập mạp nên trông bé như một chú gấu bông xinh xắn, dễ thương. Tóc em là tóc tơ, lưa thưa như những ngọn cỏ non mới mọc cất cánh trong gió. Khuôn mặt Kẹo tròn trịa, bầu bĩnh trông thật dễ thương. Em có làn da mịn màng, hồng hào như một thiên thần nhỏ dễ thương. Đôi mắt tròn xoe, đen láy dưới hàng lông mi cong và dài của Kẹo ánh lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn. Nó khắc sâu vào tâm trí em đơn giản như sự hồn nhiên, trong sáng của trẻ thơ. Cái mũi của nàng công chúa Kẹo hơi tẹt trông yêu ơi là yêu! Em có má bầu lúm đồng tiền hồng hồng phính ra hai bên như hai quả cà chua khiến ai đi qua cũng chỉ muốn bẹo mấy cái. Trên đôi môi đỏ thắm, chúm chím của Kẹo hay rạng ngời nụ cười tươi tắn y như nụ hoa xinh vừa hé mở. Và mỗi khi nụ hoa ấy bung nở thì để lộ năm cái răng trắng nõn của bé. Em có đôi bàn tay mũm mĩm hình búp măng cứ nắm chặt vào nhau, ngọ nguậy như những con sâu đo. Trên đôi bàn trắng tay trẻo ấy được mẹ đeo cho chiếc lắc vòng bạc óng ánh rất đẹp. Móng tay, móng chân bé như những nụ hồng chúm chím. Ở nhà, miệng em bi bô suốt ngày không lúc nào nghỉ.

Nàng công chúa nhỏ dễ thương của em không những dễ thương mà còn rất ngộ nghĩnh. Mỗi lần không vừa ý điều gì hay bị trêu là Kẹo lại giả vờ khóc, úp mặt xuống gối rồi đợi mọi người đi lại ngẩng đầu lên, nom thật khôi hài!

Mỗi khi tập đi, mẹ và bà phải đỡ bên cạnh nếu không bé sẽ ngã. Kẹo đi lẫm chẫm, vài bước rồi lại đòi bò.

Đặc biệt, mỗi lần ăn em lại tự xúc cháo bằng thìa nhưng đang ăn thì cô bé tinh nghịch này lại vứt thìa và bò đi chơi chỗ khác. Bé mỗi lần ăn lại nhai chóp chép trông thật ngộ! Những lúc như vậy Kẹo lại dang rộng hai chân ra ôm chọn cái mâm.

Em thường hay cho bé tập vẽ nhưng mỗi khi vẽ cô bé nghịch ngợm này lại vẽ ra những nét nguệch ngoạc trông rất khôi hài. Những lúc như vậy, Kẹo ngỡ em chê xấu nên lại lăn ra ăn vạ đòi mẹ. Lúc ấy, mắt em húp lại thật dễ thương! bé rất thích xem phim hoạt họa. Mỗi lần được xem lại reo hò sung sướng.

Em rất yêu quý Kẹo – cô công chúa nhỏ dễ thương luôn mang lại niềm vui cho ngôi nhà của em.

Mẫu 2

Bà em bảo: “Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Cháu Trà của em đã được chín tháng, ai cũng rất yêu vì cháu bé nhất nhà. Trông cháu thật là xinh. Tóc tơ đen nhánh, khuôn mặt tròn và hồng hào. Đôi mắt đen láy. Cái mũi xinh xinh và cái miệng nho nhỏ có đôi môi đỏ chót. Mỗi khi cười, cháu lại phô ra sáu chiếc răng trắng nõn trông thật ngộ. Cháu mập mạp, da trắng hồng và đang lon xon tập đi nhanh. Có lần, cả nhà quây quần, em bảo cháu: “Bé Trà bắt chước người lớn, làm ông cụ đi!”. Nghe thế, cháu bèn đứng dậy, cúi lưng lom khom, vắt hai tay ra đằng sau, loạng choạng bước. Bỗng cháu giơ tay, chới với ra ý không muốn đi nữa. Cả nhà cười ầm lên còn cháu sà vào lòng mẹ, cười khanh khách. Thanh Trà lúc nào cũng vui tươi và bi bô luôn miệng nhưng chỉ mới bập bẹ được mấy tiếng: “ông, bà, bố, mẹ, măm,…”. Cháu cũng hay làm nũng. Mồi khi không vừa ý, cháu lại lăn kềnh ra khóc, hai chân đập thình thịch xuống giường. Cháu thường làm theo lời người lớn dạy. Ai bảo cháu chào, cháu chìa bàn tay mang lên ngang tai. Bảo cháu tung hô, cháu vỗ tay đen đét. Bảo cháu vẫy vẫy thì cháu giơ cánh tay, dùng bàn tay nhỏ xíu vẫy theo. Khi muốn đi chơi, cháu chỉ vào chiếc mũ của cháu trên mắc và hét ầm ĩ. Được bế đi chơi cháu thích lắm, nhảy cẫng lên sung sướng, mắt sáng lên và vỗ tay rối rít. Từ khi có cháu Thanh Trà, cả gia đình em vui nhộn hẳn lên. Ai cũng cưng cháu, mong cháu hay ăn chóng lớn.

Tả bà của em

“Bà hiền như suối trong”. Đây là câu thơ mà em rất thích. Bởi vì em rất yêu bà của em. Bà đã chăm sóc em từ lúc lọt lòng và đã ru em bằng những câu hát ru êm dịu, ngọt ngào.

Bà em là một người phụ nữ tần tảo, đầy nghị lực. Bà luôn phải đương đầu với lưng còng. Tóc bà bạc phơ. Hai má bà đã hóp, thái dương hơi nhô. Trên khuôn mặt bà đã có nhiều nếp nhăn nhưng bà vẫn có những nét đẹp của bà thời con gái. Này là khuôn mặt hình trái xoan, chiếc mũi cao và hàm răng đều. Tuy lưng bà còng, chân đi chậm nhưng bà vẫn tham công tiếc việc, chẳng mấy khi ngồi không. Từ sáng sớm, bà đã dậy cho gà ăn, nấu cơm, đun nước, quét nhà, quét sân… Mọi việc xong xuôi thì bà lại vác cuốc ra vườn lọ mọ xới đất, nhổ cỏ, tưới cây, bón phân cho cây.

Bà rất hiền và tốt bụng. Với con, với cháu bà yêu thương hết mực. Lần nào em về với bà, bà cũng có bánh hay kẹo cho em, khi thì kẹo lộc của bà đi lễ chùa, khi thì bánh của các bác về thăm nhà biếu bà. Dặc biệt bà chẳng lúc nào quên thăm hỏi về việc học tập của em và công việc của bố mẹ em. Bà luôn dặn dò nhắc nhở em về cách cư sử với mọi người và phải chăm học. Với hàng xóm láng giềng, bà luôn thăm hỏi, chia sẻ khi ốm đau; trợ giúp người kém may mắn, gia đình khó khăn.

Em luôn kính trọng và mong bà sống lâu bởi em luôn hiểu rằng: tình thương yêu bà giành cho em là vô tận!

Tả một người bạn tri kỷ của em

Mẫu 1

Em có rất nhiều người bạn tri kỷ. Nhưng người em yêu quý nhất là bạn Hà Anh, bạn còn được gọi với tên gọi “nhà vô địch nhảy dây”.

Giờ ra chơi hôm đó, chúng em tổ chức cuộc thi nhảy dây. Đến lượt Hà Anh nhảy. Bàn tay búp măng của ban nhẹ nhõm cầm lấy chiếc dây, khởi đầu quay “ Một…hai…ba…bắt đầu” – tiếng “trọng tài” Huyền vang lên. Đôi chân thon thả của Hà Anh lúc lên, lúc xuống thật nhịp nhàng theo vòng quay đều đều của chiếc dây. những cơn gió mơn man thổi, mái tóc dầy và đen nhánh của các bạn nhẹ cất cánh. bấy giờ, đôi mắt bồ câu long lanh xinh tươi của Hà Anh chỉ chú tâm vào chiếc dây. Trên khuôn mặt bầu bĩnh đã lấm tấm những giọt mồ hôi, nhưng Hà Anh vẫn tiếp tục nhảy. 1/9…456…Hà Anh dừng lại vì bị vấp dây, nhưng con số 456 nhất định không ai có thể vượt qua. Cuộc thi kết thúc “trọng tài” Huyền tuyên bố: “ Hà Anh là người chiến thắng”. Mọi người vỗ tay khen bạn, Hà Anh cũng cảm ơn nở nụ cười tươi tắn, đôi môi đỏ hồng càng thêm vẻ duyên dáng. Bạn còn học rất giỏi, hát hay, vẽ đẹp…Hà Anh thật là một cô bé tài năng và ngoan ngoãn.

Bạn Hà Anh thật dễ thương, thầy cô, đồng bọn đều quý mến. Em cũng rất yêu quý và khâm phục bạn. Em mong, tình bạn trong sáng của chúng em sẽ mãi mãi gắn kết như câu thành ngữ “bạn bè con chấy cắn đôi”.

Mẫu 2

Em có rất nhiều người bạn tri kỷ. Nhưng người em yêu quý nhất là bạn Hương.

Em và Hương chơi với nhau lâu lắm rồi, chúng tôi quen nhau khi hai đứa được xếp vào cùng một lớp hai. Từ hồi ấy đến lúc này đã mấy năm rồi nhỉ? Chà! cũng lâu thật rồi đấy, tuy vậy nhưng tình bạn của chúng em vẫn thắm thiết như ngày nào. Em và Hương bằng tuổi nhau, nghĩa là năm nay hai đứa chúng tôi đều mười một tuổi. Tuy thế nhưng khi đi với Hương em thấy Hương trông có vẻ chững chạc và to hơn em nhiều. Hương đến lớp trong bộ áo đồng phục với chiếc áo trắng và chiếc váy kẻ ca rô cùng chiếc khăn quàng đỏ được thắt ngay ngắn trước ngực. ở nhà bạn thường mặc những bộ quần áo rất mát mẻ, còn khi đi chơi bạn hay chọn các bộ quần áo khoẻ khoắn với chiếc áo phông cùng với cùng với chiếc quần jeans. Hương có dáng đi thật uyển chuyển, nhẹ nhõm. Làn da trắng hồng, mịn màng làm tôn lên khuôn mặt bầu bĩnh, dễ thương của các bạn. Chao ôi! Đôi mắt của các bạn thật là đẹp. Đôi mắt to, đen láy, sâu thẳm và trong đôi mắt đó luôn ánh lên cái nhìn nghịch ngợm của tuổi học trò nhưng cũng rất dịu hiền. Mái tóc đen óng, mượt mà, luôn được bạn cặp gọn ra đằng sau gáy bằng chiếc cặp nho nhỏ, xinh xinh. Em yêu nhất là khuôn mặt bạn mỗi khi vui hay mỗi khi bạn được điểm 10, khi đó khuôn mặt bỗng trở nên tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên, đôi môi đỏ hồng hé nở một nụ cười để lộ hàm răng trắng, điều độ.

Em quý Hương không chỉ vì nét đẹp dễ thương của các bạn mà là những nết tốt của các bạn để em và các bạn noi theo. Ở lớp Hương luôn tỏ ra là một người học viên xuất sắc, lực học về các môn của các bạn rất đều. Trong lớp bạn còn rất chăm giơ tay phát biểu, những bài toán khó chưa thấy bạn nào giải được thì đã thấy cánh tay búp măng của Hương giơ lên rồi. tuy học giỏi nhưng Hương không hề kiêu căng mà rất khiêm tốn, những hôm có bài khó các bạn học kém thường nhờ bạn ấy giảng hộ và Hương vui vẻ nhận lời, ngày hôm nay Hương giảng các bạn chưa hiểu thì ngày hôm sau Hương lại giảng tiếp cho đến khi các bạn thật hiểu mới thôi. Không những thế Hương đang là một cây văn nghệ của lớp, giọng hát của các bạn như trời phú: sao mà ấm áp, thiết tha đến thế khi hát về tình thầy trò, mà cũng thật à nhí nhảnh, vui tươi khi hát về tình bạn thơ ngây trong sáng của tuổi học trò. Bạn còn rất lễ phép với người trên, khi gặp các thầy cô trong trường bạn đều đứng nghiêm chào hỏi lễ phép.

Sau một thời gian được cùng học, cùng chơi với bạn em đã học được ở bạn rất nhiều tính tốt. Và em sẽ phấn đấu noi gương học tập ở bạn để trở thành một người học viên xuất sắc

Tả một người thân của em đang làm việc ở nhà (Trồng cây, chăm sóc cây, nấu ăn, giặt giũ…)

Tả mẹ đang làm việc

Nếu hỏi rằng em yêu ai nhất thì em sẽ trả lời là “mẹ”. Mẹ là người nuôi nấng em đến lúc này, mẹ dạy cho em cách ăn, cách mặc, cách chào hỏi lễ phép. Ngày hôm nay là ngày chủ nhật, gia đình em lại được thưởng thức tài nấu bếp của mẹ. Một bữa ăn thật ngon sắp khởi đầu đây. Để chuẩn bị bữa tối nhanh hơn, em cũng giúp mẹ vài việc lặt vặt.

Mẹ em năm nay đã bốn mươi tuổi, nhưng trông mẹ còn trẻ lắm. Mẹ có chiều cao khiêm tốn nhưng phù hợp với dáng người cân đối của mẹ. Mẹ thường mặc những bộ quần áo hợp thời trang và lịch sự khi đi làm. Ở nhà, mẹ mặc những bộ quần áo thun thoải mái để dễ làm việc nhà. Tuy vậy, khi đi làm và ở nhà mẹ đều chọn những chiếc áo màu nóng tôn lên làn da trắng hồng, nõn nà. Ngày hôm nay, sau khoảng thời gian đi chợ về. Khuôn mặt trái xoan của mẹ lấm tấm những giọt mồ hôi trông thật đẹp. Nó càng rực rỡ hơn nhờ đôi mắt đen hai mí chớp chớp của mẹ. Đôi mắt ấy không còn đẹp như trước nữa, nó đã xuất hiện những vết chân chim và vết quầng thâm đen. Nhưng đôi mắt ấy vẫn biết khóc, biết cười, biết yêu thương và giáo dục con cháu, đôi mắt ấy vẫn toát lên nghị lực, mạnh mẽ vì chồng vì con, vì gia đình của mẹ. Tuy khá mệt nhưng mẹ vẫn tươi cười với chúng em bằng đôi môi đỏ hồng ấm áp. Đôi môi ấy dạy em cái tốt, cái xấu, đôi môi ấy đã mang em vào giấc ngủ bằng những mẩu truyện cổ tích thần kỳ hay bài hát ru ấm áp, hiền dịu. Mẹ xách giỏ vào nhà, chia thức ăn vào từng rổ rồi rửa sạch sẽ. Mẹ nhờ em vo gạo thật kỹ rồi đặt vào nồi kết nối điện. Trong lúc đó, mẹ thận trọng cắt từng lát thịt. Rồi mẹ rửa rau, em phụ mẹ lặt rau, lặt lá úa, cọng sâu. Từng cọng râu được bàn tay gầy gầy, xương xương của mẹ lặt một cách nhanh, khéo. Bàn tay ấy đã làm biết bao công việc khó khăn cực nhọc. Hiện thời, cơm cũng từng chín, mẹ dùng đũa khuấy lên cho tơi, dễ ăn. Khuôn mặt của mẹ lúc này đỏ bừng vì nóng. Tuy vậy, nó vẫn xuất hiện nụ cười thật tươi. Mẹ bắc bếp lên chiên thịt, xào rau, nấu canh. Mẹ nấu thế nào mà mùi thơm lan khắp nơi. Bữa tối cũng từng xong. Em phụ mẹ lấy bát, đũa ra bàn. Một bữa ăn tối ngon miệng khởi đầu. Cả nhà quây quần cùng nhau thật ấm cúng. Ai cũng khen thức ăn ngon không chê vào đâu được. Lúc này, em chợt nhìn thấy một nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của mẹ, một nụ cười mới đẹp làm sao.

Tấm lòng yêu thương chồng con của mẹ thật bát ngát, lúc này em mới hiểu phần nào tấm lòng bát ngát ấy. Em sẽ phấn đấu học giỏi, vâng lời thầy cô, bố mẹ để đền đáp công ơn nuôi dưỡng của mẹ. Ôi! Người mẹ hiền yêu dấu của em.

Tả bác thợ rèn

Bác thợ rèn cao lớn, cao lớn nhất vùng, vai cuộn khúc, cánh tay ám đen khối lửa lò và bụi búa sắt. Bác có đôi mắt lọt trong khuôn mặt vuông vức dưới rừng tóc rậm dày, đôi mắt trẻ to, xanh, trong ngời như thép. Quai hàm bạnh của bác rung lên với những tràng cười. Những tiếng thở rền vang như ngáy, giống như nhịp thở phì phò của ống bễ. Tôi được ngắm bác thợ rèn lần đầu vào một buổi chiều thu. Bác đang rền một lưỡi cày. Áo sơ-mi phanh ra để lộ bộ ngực lực lưỡng mà mỗi hơi thở làm hằn lên những chiếc sườn của cái lồng ngực như bằng sắt ấy. Bác ngửa người ra sau lấy đà rồi giống búa xuống. Và cứ thế, luôn luôn như vậy không lúc nào dừng, thân hình bác lắc lư, uyển chuyển dưới sức xúc tiến mãnh liệt của các cơ bắp. Bác quay những vòng tròn điều độ, mang theo vô số tỉa lửa và để ánh chớp lại trên đe. Anh thanh niên hai mươi, con trai bác, cặp thỏi sắt đỏ rực ở đầu kim và tự mình cũng đập liên hồi với những tiếng trầm trầm: tốc, tốc, tốc, tốc, nghe như lời mẹ khuyến khích con trong buổi đầu bập bẹ. Những chiếc búa cứ nhảy múa, vung ra xung quanh những vảy vàng trên chiếc áo và in gót lên cái lưỡi cày rèn dở mỗi khi rời nó nhảy lên. Một ngọn lửa đỏ rói làm rõ những xương lồi của hai người thợ trong lúc bóng cao lớn của họ in dài trong những góc tối lờ mờ.

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: Bài tập